Vốn dĩ mọi người đều nghĩ Giang Trần đi cả đêm không về đã là cửu tử nhất sinh.
Giờ biết hắn chủ động lên Nam Phong săn lang vương, thì có thể nói là thập tử vô sinh.
Thậm chí không ít kẻ còn thẳng thừng buông lời giễu cợt.
Trong mắt bọn họ, một thân một mình chủ động lên núi săn lang vương.
Thì có khác gì tự vác xác đi nộp mạng?
Đã là đi nộp mạng, vậy còn cất công đi tìm làm gì nữa!
Trần Ngọc Đường đứng sau lưng Trần Phong Điền, vừa nghe thấy hai chữ "săn sói" đã suýt sợ đến nhũn cả chân.
Trong lòng gã thầm nghĩ: "Đúng là to gan lớn mật mà..."
Lần trước nhìn thấy thảm trạng chết chóc của Trương Tam Pha, hai chân gã đã bủn rủn như sợi bún, đứng còn không vững.
Gã nghĩ mãi cũng không thông, trên đời này lại có kẻ dám chủ động đi trêu chọc lang vương.
Trần Phong Điền cũng mới biết chuyện Giang Trần chủ động lên núi săn sói.
Trong lòng thầm mắng tên nhãi này không biết sống chết, nhưng ngoài miệng gã vẫn hỏi một câu: "Có ai nguyện ý lên núi tìm người không?"
Không một ai đáp lời.
"Dù sao cũng là người cùng thôn, sống phải thấy người, chết phải thấy xác, mọi người hãy giúp một tay đi."
Mấy kẻ vừa rồi còn động lòng vì khoản thù lao của Giang gia, lúc này lại đồng loạt lùi về sau một bước.
"Tự mình tìm đường chết, giờ còn muốn chúng ta chôn cùng chắc?"
"Lang vương đã ăn thịt hai mạng người rồi mà còn dám đi? Chúng ta đâu có ngu, dựa vào cái gì mà phải bồi táng cùng một tên ngốc chứ!"
"Đúng thế! Tuyết rơi dày đặc thế này, lỡ đụng phải lang vương thật thì có chạy đằng trời!"
Trong chốc lát, những lời giễu cợt, mỉa mai vang lên không ngớt, tuyệt nhiên chẳng có ai nguyện ý lên núi.
Trước đây Giang Trần lần nào cũng săn được thú, lại bắt được bao nhiêu cá, kẻ đỏ mắt ghen tị vốn rất nhiều, chỉ là chưa biểu hiện ra mặt mà thôi.
Bây giờ có cơ hội, vừa vặn dậu đổ bìm leo, châm chọc cho sướng miệng.
Cũng có người quan hệ khá tốt với Giang gia lên tiếng khuyên can Giang Hữu Lâm: "Giang thúc, nghe ta khuyên một câu, đợi tuyết ngừng rơi rồi hẵng lên núi, bây giờ nguy hiểm lắm!"
Ngay cả Cố Kim Sơn cùng mấy thợ săn quanh năm đi rừng, nhìn bông tuyết to như lông ngỗng bay rợp trời.
Cũng có chút do dự, chẳng ai muốn đem mạng sống của mình ra đánh cược.
Giang Hữu Lâm dường như đã chuẩn bị tinh thần từ trước, lại lên tiếng: "Ai chịu đến Nam Phong giúp tìm người, mỗi người một lượng bạc!"
"Đưa được người về, bất kể sống chết, năm lượng bạc!"
"Năm lượng bạc?"
Đám đông lập tức xôn xao.
Giang gia này đúng là chịu dốc hết vốn liếng rồi.
Trần Xảo Thúy ở bên cạnh vội vàng phụ họa: "Đúng đúng đúng, trả bằng bạc! Nhà chúng ta có bạc!"
Số tiền Giang Trần kiếm được nhờ bán cá ở Trường Hà thôn dạo trước, nàng vẫn cất giữ cẩn thận, chưa tiêu mất đồng nào.
Lúc này, nàng vội vàng móc ra một chiếc khăn tay bằng vải, để lộ mớ bạc vụn và tiền đồng bên trong.
Vài đồng điếu rơi ra từ mép khăn, rớt xuống nền tuyết, tạo thành một cái hố nhỏ.
Cố Kim Sơn nhìn Giang Hữu Lâm đang đỏ hoe cả mắt vì sốt ruột, cuối cùng cũng mềm lòng: "Những người khác đừng đi nữa, cứ để mấy anh em chúng ta lên núi đi một vòng xem sao."
"Nhưng nếu thật sự không tìm thấy, chúng ta sẽ đi xuống ngay, Giang thúc cũng đừng oán trách bọn ta."
"Được, vậy là đủ rồi, đủ rồi..."
Giọng Giang Hữu Lâm càng thêm trầm khàn, những người lão vốn muốn nhờ cậy cũng chỉ có mấy thợ săn này mà thôi.
Hy vọng xa vời nhất của lão lúc này là có thể tìm lại được thi thể của Giang Trần để an táng tử tế.
Trần Phong Điền lại lên tiếng: "Giang lão ca, huynh cũng đừng quá đau lòng."
"Đợi tuyết ngừng rơi, ta sẽ lên huyện thành báo quan, quan phủ ắt sẽ tổ chức người đi săn sói. Đến lúc đó cũng coi như báo thù cho Tiểu Trần rồi."
Hung thú liên tiếp hại mạng hai người, đã đủ mức độ để báo quan xử lý.
Giang Hữu Lâm trầm giọng ừ một tiếng.
Trong lòng lão thừa hiểu bản tính của Trần Phong Điền nên chẳng buồn nói thêm lời nào.
Trần Phong Điền chỉ nghĩ lão đang đau đớn vì mất con nên cũng không để bụng.
Gã lại hối thúc: "Vậy thì tranh thủ lên núi sớm đi, tuyết rơi càng lúc càng dày rồi, tìm sớm thì còn về sớm."
Ngay lúc mấy thợ săn chuẩn bị lên núi.
Phía sau đám đông, một nam tử mặc áo bông gấm đen lặng lẽ quay người rời đi.
Người này chính là Thẩm Lãng, kẻ ngày thường cực kỳ hiếm khi bước chân ra khỏi cửa.
Kể từ lần con gái bị Giang Trần "dụ dỗ" lên huyện thành chơi cả ngày, Thẩm Lãng đã cấm túc Thẩm Nghiên Thu.
Hôm nay nghe tiếng gõ chiêng trong thôn, lão vốn chỉ định ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra.
Nào ngờ lại nghe được tin Giang Trần đi cả đêm không về, trong lòng lão bỗng trào dâng một cỗ khoái trá khó tả.
Tên đăng đồ tử kia! Cuối cùng cũng gặp báo ứng rồi!
Về đến nhà, Thẩm Lãng vừa phủi sạch lớp tuyết đọng trên người.
Thẩm Nghiên Thu đã chạy ra đón: "Phụ thân, trong thôn xảy ra chuyện gì thế?"
Bị cấm túc ở nhà mấy ngày nay, nàng vốn dĩ đã vô cùng bức bối.
Có điều, mấy hôm trước thấy Thẩm Lãng xách hai con cá diếc đuôi đỏ vào nhà, miệng còn cười bảo người trong thôn không biết nhìn hàng.
Thẩm Nghiên Thu liền đoán ngay hai con cá diếc đuôi đỏ kia chắc chắn là do Giang Trần tặng, bởi nàng từng tận mắt nhìn thấy dụng cụ bắt cá trên xe của hắn.
Tuy không thể gặp mặt, nhưng nhìn thấy hai con cá kia, tâm trạng của nàng cũng tốt lên không ít.
Duy chỉ có Thẩm Lãng là hoàn toàn không biết gì, cứ ngỡ con gái đã nghĩ thông suốt, không còn giận dỗi với mình nữa.
Lúc này, nghe con gái hỏi chuyện.
Lão mới cố đè nén sự đắc ý trong lòng, lên tiếng: "Tên Giang Trần hôm qua lên núi săn thú, đi cả đêm không về, người nhà hắn đang gom thợ săn lên núi tìm kiếm đấy."
"Cả đêm không về?" Khuôn mặt vốn đang hồng hào của Thẩm Nghiên Thu thoắt cái trắng bệch.
"Đúng vậy." Thẩm Lãng đáp lời: "Con không biết đâu, tiểu tử đó lên núi săn sói đấy."
Nói xong, Thẩm Lãng thật sự không nhịn được mà bồi thêm một câu: "Là lang vương đấy! Chính là con lang vương đã nhai xương người ta chỉ chừa lại đúng một cánh tay kia."
"Dù sao cũng là người trẻ tuổi, mới có chút bản lĩnh đã tự cho mình là thiên hạ vô địch, âu cũng thật đáng tiếc..."
Nhưng Thẩm Nghiên Thu đã chẳng còn tâm trí đâu mà nghe lọt những lời phía sau nữa.
Đôi mắt nàng đã phủ một tầng sương mờ, vội bụm miệng lao thẳng ra ngoài cửa.
Thẩm Lãng đang mải cảm thán, thấy Thẩm Nghiên Thu quay lưng bỏ chạy thì vội vàng đuổi theo: "Nghiên Thu, con đi đâu thế!"
Thẩm Nghiên Thu cũng không biết mình định làm gì.
Nàng chỉ muốn chạy ra ngoài.
Có lẽ là muốn đến Giang gia xem thử, cũng có lẽ là muốn lên núi cùng tìm người.
Bất luận thế nào, cũng phải sống thấy người, chết thấy xác chứ.
Hai cha con vừa lao ra khỏi cổng lớn, ngoài thôn bỗng nhiên lại vang lên tiếng gõ chiêng dồn dập.
Âm thanh "keng keng" chát chúa chấn động cả màng nhĩ.
Tiếng chiêng gõ liên hồi mười mấy nhịp, hoàn toàn loạn nhịp, mang theo sự hoảng loạn không nói nên lời.
Ngay sau đó là tiếng gào thét khản đặc của một nam nhân: "Lang tai! Là lang tai ập đến rồi!"
"Lang vương vào thôn rồi! Lang tai tới rồi!"



